Ám ảnh về tóc

Không có nhiều bà mẹ tự hào về con cái hơn bà Grace Hemingway, một cựu ca sĩ opera. Trong album ảnh gia đình, bà để rất nhiều ảnh hai cô con gái sinh đôi xinh đẹp mặc váy ren, thắt nơ hồng và cắt tóc ngắn. Vấn đề duy nhất ở đây là bà không hề có hai cô con gái sinh đôi, vì một trong hai đứa con là cậu bé Ernest Hemingway.

Từ nhỏ, nhà văn Mỹ Ernest Hemingway bị mẹ bắt mặc váy bông, đội mũ con gái và để kiểu tóc bob dài ngang vai để phù hợp với cô chị Marcelline. Mãi đến năm 6 tuổi, Ernest mới được cắt tóc. Trong một cuốn sách thiếu nhi của Ernest, bà Grace có lần viết: “Cậu bé khá sợ hãi trước lễ Giáng sinh rằng ông già Noel sẽ không biết mình là con trai”.

Nhiều năm sau, Ernest lại bắt gặp cậu con trai Gregory 12 tuổi đang loay hoay thử đôi tất nilon của mẹ. Ông nói với con trai: “Gigi ạ, chúng ta đến từ một bộ tộc kỳ lạ, cả bố và con”. Và về sau, như một định mệnh, Gregory đã phẫu thuật chuyển giới tính và đổi tên mình thành Gloria.

Hemingway và người vợ thứ ba Martha.

Ernest Hemingway không bao giờ làm như con trai. Tuy nhiên, theo một cuốn tiểu sử mới ra mắt lại tiết lộ thông tin khiến những người hâm mộ ông giật mình. Cuốn tiểu sử của tác giả Mary Dearborn cho rằng hình ảnh một Hemingway vạm vỡ, để râu, thích đi săn, câu cá, đấm bốc, đấu bò là để che giấu một người đàn ông mơ hồ sâu sắc về giới tính của mình?

Tác giả Dearborn là người phụ nữ đầu tiên viết một cuốn tiểu sử lớn về Hemingway. Bà đã viết tiểu sử về nhà văn dựa trên 10.000 bức thư trao đổi của ông.

Theo bà Dearborn, nhà văn coi mái tóc là thứ kích thích tình dục. Những người vợ phải chịu đựng ông trong thời gian dài bị buộc liên tục cắt, nhuộm, tạo kiểu tóc để phù hợp với ý thích bất chợt của chồng. Vào thời gian ông theo đuổi người vợ có tư tưởng thoải mái nhất của mình và cũng là người vợ cuối cùng, bà Mary, họ đã trao đổi thư từ về tóc rất gợi dục.

Những bức xúc tình dục của Hemingway, đáng chú ý là về tóc và sự lưỡng tính, đều được ông đưa vào trong các tiểu thuyết. Sách của ông luôn có những đoạn mô tả tóc. Các nhân vật nam chính lúc nào cũng yêu cầu người tình để kiểu tóc ngắn như con trai.

Tác giả Dearborn cho rằng nhiều năm sau, những bận tâm này của Hemingway được lộ rõ hơn. Bà cho rằng có thể là vì Mary, người phụ nữ tóc ngắn và trông trẻ con, có kinh nghiệm về tình dục hơn nhiều so với những vợ trước của Hemingway và sẵn sàng cùng ông tham gia các câu chuyện giới tính, tình dục.

Ám ảnh của Hemingway đã được thể hiện đầy đủ trong cuốn tiểu thuyết cuối cùng và lập dị nhất “Vườn địa đàng” (The Garden of Eden). Hemingway sửa cuốn sách 15 năm liền. Ông hẳn phải biết rằng chủ đề được nêu trong sách có thể sẽ hủy hoại hình ảnh siêu đại trượng phu của mình. Mãi tới năm 1986, 25 năm sau khi ông chết, cuốn sách mới ra mắt.

Là một cuốn tiểu thuyết khám phá các mối quan hệ nam nữ, truyện xoay quanh một cặp đôi, chàng là nhà văn, nàng là người thừa kế giàu có. Hai người đổi tên và vai trò giới tính khi quan hệ. Tác giả đã đồ rằng, khi ở cùng Mary, Hemingway đã cùng vợ đắm chìm trong thế giới tưởng tượng của “Vườn địa đàng”, đổi giới tính, tự nhận mình là Kathrin và vợ là Pete trong các trò chơi tình dục.

Khi đi săn ở châu Phi, ông viết trong nhật ký của vợ: “Mary luôn muốn là một người đàn ông... Nàng thích tôi làm cô gái của nàng và tôi thích điều đó”. Mary bắt đầu gọi chồng là “cô gái chàng trai tuyệt vời” và gọi mình là “nửa nam nửa nữ”.

Mặt trái của huyền thoại

Theo quan điểm của bà, Hemingway không phải là mẫu anh hùng vị tha, đáng kính, chịu đựng nghịch cảnh như các nhân vật trong tiểu thuyết của mình, mặc dù các học giả thường xuyên nhìn nhận nhà văn như vậy. Bà Dearborn cho rằng con người thực sự của Hemingway là tự thương xót mình, tự đề cao mình và dễ chạm tự ái, sẵn sàng nổi khùng lên với bạn bè dù chỉ bị gây hấn đôi chút.

Vài tháng cuối cùng của Thế chiến một, Hemingway lái xe cứu thương cho Hội chữ thập đỏ. Về sau, ông đã nói về lòng dũng cảm và vết thương chiến tranh. Ông cũng từng nói về cuộc hẹn hò thời chiến với điệp viên người Đức Mata Hari mặc dù sau này người ta khám phá ra nữ điệp viên này đã bị bắn năm trước đó.

Hemingway với khẩu súng săn 2 nòng.

Tác giả Dearborn cho rằng những thêu dệt về vinh quang của Hemingway trong chiến tranh ngày càng đi quá đà. Ví dụ như chuyện ông tuyên bố mình đã giải phóng khách sạn Ritz ở Paris, là người đầu tiên trong lực lượng Đồng minh tới khách sạn này.

Các tác giả viết tiểu sử Hemingway trước đây thường có xu hướng che đậy những nhược điểm của ông để đề cao tiểu thuyết gia hiện đại được tôn sùng nhất Mỹ, để tôn vinh những câu chuyện về tính cách đại trượng phu của ông. Nhưng tác giả Dearborn không như vậy và bà muốn nhìn Hemingway dưới con mắt của một phụ nữ.

Theo bà, Hemingway rõ ràng có vấn đề với phụ nữ, trước tiên là bà mẹ độc tài. Ông đổ lỗi cho bà vì đã dùng số tiền đóng học phí đại học cho ông để xây một ngôi nhà gần nhà họ ở khu ngoại ô Chicago để bà có thể qua lại với người tình đồng tính là vú nuôi Ruth Arnold của gia đình, người nhỏ hơn mẹ Hemingway 19 tuổi.

Hemingway có quan hệ tốt hơn với cha là ông Clarence, một bác sĩ, mặc dù ông Clarence là một người cha rất kỷ luật, sùng đạo và bắt cả nhà, kể cả 6 đứa con nhỏ, quỳ xuống cầu nguyện mỗi sáng.

Khi ông Clarence tự tử, bà Grace đã đưa cho Hemingway, khi đó 29 tuổi, khẩu súng mà cha ông thường giữ làm kỷ niệm. Dường như đó là số phận lạ lùng khi sau này Hemingway đã tự sát. Gia đình khẳng định rằng ông Clarence chết không phải vì bị điên. Tuy nhiên, Hemingway không đồng ý, về sau nói rằng: “Tôi có lẽ sẽ cũng như vậy”. Hemingway cũng nói với một người bạn rằng ông ước cha mình đừng tự sát cho đến khi ông viết xong cuốn tiểu thuyết đầu tiên “The Sun Also Rises”.

Khi đang hồi phục vết thương trong một bệnh viện quân đội ở Italy, chàng trai ưa nhìn Hemingway đã đem lòng yêu cô ý tá người Mỹ xinh đẹp tên là Agnes von Kurowsky. Tuy nhiên, ông cũng rất hấp dẫn với đàn ông đồng tính và một số người cho rằng ông thậm chí còn chơi bời chớp nhoáng với sĩ quan chỉ huy của mình là Jim Gamble?

Khi Thế chiến một kết thúc, Gamble được cho là đã mời Hemingway đi một chuyến du lịch tốn kém quanh châu Âu 12 tháng. Hemingway rõ ràng bị lôi cuốn, có lẽ là bởi số tiền quá lớn, nhưng đã từ chối. Thay vào đó, ông đã cầu hôn với Agnes. Lúc đầu, cô bằng lòng nhưng sau lại cưới một người khác, khiến Hemingway suy sụp và thề sẽ không bao giờ là người bị bỏ rơi nữa.

Sau đó, Hemingway lấy người vợ đầu tiên là Hadley năm 1921 khi ông 22 tuổi. Họ chuyển tới sống ở Paris cùng con trai là Jack. Hadley là một phụ nữ nhạy cảm. Bà mang theo đồ đan len đi cùng khi chồng nhất quyết muốn xem các trận đấu bò Tây Ban Nha đẫm máu. Khi Hemingway trở thành một nhà văn thành công và bắt đầu tham gia vào những mối quan hệ phức tạp, Hadley đã bị ông “đánh đổi” lấy cô nàng Pauline Pfeiffer xinh đẹp hơn, quyến rũ hơn.

Là người thừa kế và là phóng viên tạp chí Vogue, Pauline đã trở thành bạn thân của Hadley. Bộ ba thường đi nghỉ cùng nhau và trong một cuộc đi chơi, người ta nói rằng Pauline vốn phóng khoáng về tình dục đã cùng ngồi trên giường ăn sáng với hai vợ chồng Hemingway trong chiếc áo ngủ chỉ che phần trên.

Khi Hadley phát hiện Pauline và Hemingway có quan hệ, Hemingway đã nổi khùng đổ lỗi cho vợ phá hỏng “sắp xếp hoàn hảo” của mình. Hadely đồng ý li hôn nếu chồng và tình mới cảm thấy vẫn yêu nhau sau 100 ngày tạm xa. Họ vượt qua được thử thách đó, dù Hemingway đã dọa tự tử sau khi Pauline bắt đầu cảm thấy hoài nghi về tình cảm của mình vì cảm thấy tội lỗi khi phá vỡ gia đình ông.

Hemingway bị mẹ cho mặc như con gái thời bé.

Vốn thích những phụ nữ biết nghe lời, nhưng với người vợ thứ ba, nhà báo Martha Gellhorn dũng cảm, Hemingway lại có một ngoại lệ. Tuy nhiên, bà đã theo đuổi ông và giành được ông ngay từ đầu. Họ trở thành người tình khi đưa tin về cuộc nội chiến Tây Ban Nha năm 1936 và kết hôn năm 1940. Một lần nữa, Hemingway đã đổ lỗi cho người phụ nữ mà ông đang bỏ rơi, nói với bạn bè rằng Pauline đã bị quả báo xứng đáng vì phá vỡ hôn nhân đầu của ông.

Uống rượu liên tục, được nịnh bợ và có lẽ là cả chứng bệnh tâm thần di truyền đã khiến Hemingway tự kiêu, lúc này đang ở độ tuổi 40, phải trả giá. Ông bắt đầu cư xử càng ngày càng giống loại người giàu có, bê tha mà ông từng căm ghét. Con trai ông, Gregory mới 12 tuổi nhưng Hemingway đã cho cậu uống rượu bao nhiêu tùy thích, rồi cho con uống cốc tai Bloody Mary để bớt say vào sáng hôm sau.

Hemingway cũng gây gổ với bạn bè trong thế giới văn học, trong đó có tác giả Dorothy Parker - người từng khiến ông tức giận chỉ vì đã chỉ trích đất nước Tây Ban Nha mà ông yêu thích trong một bức thư thân thiện. Để trả đũa, Hemingway đã viết một bài thơ độc địa, tiết lộ bí mật của Parker là vừa mới phá thai và từng có ý định tự tử.

Hemingway còn sỉ nhục người bạn cũ là tác giả F. Scott Fitzgerald khi nhắc lại chuyện ông này bị vợ chê kích thước “cậu nhỏ” và nhất quyết đòi kiểm tra trong nhà vệ sinh một nhà hàng.

Về sau, Hemingway đã quyết tâm ly dị Gellhorn sau khi cô ra chiến trường đưa tin về Thế chiến hai cho dù ông muốn vợ ở nhà và phục vụ ông. Ông bay tới London và cũng đưa tin về cuộc chiến. Ở đó, ông gặp một nhà báo Mỹ khác là Mary Welsh, một cô gái tóc vàng xinh xắn, phóng túng không thèm mặc áo lót.

Tại thời điểm đó, cô đã có gia đình giống Hemingway. Họ bắt đầu hẹn hò. Hemingway kết hôn với Mary năm 1946 sau một cuộc ly hôn gay gắt nữa với Gellhorn.

Tuy nhiên, sức hấp dẫn của nhà văn với phụ nữ đã giảm dần khi ông không còn đẹp trai và tăng cân - hậu quả của một cuộc sống phóng đãng. Ông đã bày tỏ tình cảm với một loạt bạn bè là nữ diễn viên như Marlene Dietrich, Ingrid Bergman và Ava Gardner. Tuy nhiên, ông thất vọng vô cùng khi họ rõ ràng không muốn ngủ với ông.

Trong khi đó, Mary tỏ ra cẩn trọng với chồng. Vài năm sau, cô phát hiện ra nữ diễn viên Lauren Bacall quan tâm tới chồng mình khi gặp ông ở Tây Ban Nha. Một hôm, Mary tới tìm Bacall với hai bàn tay nắm chặt và yêu cầu Bacall chọn một bên. Bên nắm tay đó có một viên đạn. Mary cảnh cáo: “Đó là thứ dành cho bất kỳ ai tiến gần tới người đàn ông của tôi”.

Trong khi đó, bị phiền muộn thất thường đè nặng, hành vi của Hemingway ngày càng đáng báo động. Thói quen thích săn động vật trở thành nỗi ám ảnh. Bạn bè tới thăm ông, vốn luôn hình dung một Hemingway hấp dẫn, lôi cuốn, đã sốc khi biết ông không tắm rửa nữa, hiếm khi thay quần áo và đối xử với Mary độc ác tới phát sợ.

Như Hemingway đã từng dự báo ngày trước, ông đã đi vào vết xe đổ của cha. Ông đã dùng súng bắn vào đầu tại nhà ở Idaho tháng 7/1961. Khi đó, ông chỉ còn là bộ xương, hiếm khi nói được điều gì dễ hiểu và bị chứng ảo giác hoang tưởng. 2 trong số 5 anh chị em ruột của Hemingway là Leicester và Ursula cũng được cho là đã tự tử.

Ernest Hemingway là một trong những tượng đài văn học của thế kỷ 20, được coi là một thiên tài với các tác phẩm như “Chuông nguyện hồn ai”, “Giã từ vũ khí”, “Ông già và biển cả”. Ông giành giải Nobel Văn học năm 1954.

Nhật Minh

Tag:Hemingway, tự tử, hoang tưởng, ảo giác